Tùng Tuyết đạo nhân

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Hiệu (biệt hiệu) của một nhân vật lịch sử: "Tùng Tuyết đạo nhân" một biệt hiệu, dùng để chỉ Triệu Mạnh Phủ, một danh nhân thời nhà Tống trong lịch sử Trung Quốc.
    • Chỉ một người tài năng nghệ thuật xuất chúng: Biệt hiệu này gắn liền với hình ảnh một đạo (đạo nhân) thường được nhắc đến trong bối cảnh người đó tài thư pháp (viết chữ) rất đẹp, được lưu truyền.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • Tùng Tuyết đạo nhân tức là Triệu Mạnh Phủ, một danh đời Tống. (Tùng Tuyết đạo nhân chính Triệu Mạnh Phủ, một danh thời nhà Tống.)
    • Tài thư pháp của Tùng Tuyết đạo nhân được hậu thế ca ngợi. (Tài viết chữ đẹp của Tùng Tuyết đạo nhân được người đời sau ca ngợi.)
    • Trong "Truyện Hoa Tiên" nhắc đến thư thiếp của Tùng Tuyết đạo nhân. (Trong "Truyện Hoa Tiên" đề cập đến thư thiếp của Tùng Tuyết đạo nhân.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng trong văn chương, sử sách: "Tùng Tuyết đạo nhân" chủ yếu xuất hiện trong các văn bản cổ, sách sử hoặc khi nói về lịch sử nghệ thuật thư pháp Trung Hoa, để chỉ danh nhân Triệu Mạnh Phủ.
    • Các nhà nghiên cứu thư pháp thường tìm hiểu về phong cách của Tùng Tuyết đạo nhân. (Các nhà nghiên cứu thư pháp thường tìm hiểu về phong cách của Tùng Tuyết đạo nhân.)
Biến thể từ gần giống
  • Triệu Mạnh Phủ (Danh từ riêng): Tên thật của nhân vật được gọi bằng biệt hiệu "Tùng Tuyết đạo nhân".
  • Đạo nhân (Danh từ): Chỉ người tu theo Đạo giáo, thường sống ẩn dật. thành phần trong biệt hiệu này.
  • Biệt hiệu (Danh từ): Tên hiệu, tên tự do người đặt ra ngoài tên thật. "Tùng Tuyết đạo nhân" một biệt hiệu.
Từ đồng nghĩa
  • Triệu Mạnh Phủ: Tên thật, có thể dùng thay thế trong ngữ cảnh lịch sử.
  • Danh nhân thư pháp đời Tống: Cụm từ mô tả chung về thân phận tài năng của ông.
Lưu ý về cách dùng
  • Tính chất cổ điển: "Tùng Tuyết đạo nhân" một danh xưng cổ, ít được dùng trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày. chủ yếu xuất hiện trong các văn bản học thuật, lịch sử hoặc khi bàn luận về nghệ thuật thư pháp.
  • Cấu trúc biệt hiệu: Biệt hiệu này cấu trúc điển hình của các biệt hiệu xưa: kết hợp giữa hình ảnh thiên nhiên ("Tùng" - cây tùng, "Tuyết" - tuyết) với danh xưng thể hiện thân phận ("đạo nhân" - người tu đạo).
  1. Tức Triệu Mạnh Phủ, người Tống, tài viết chữ rất đẹp, thiếp của ông truyền ở đời
  2. Hoa Tiên: Chữ đề thiếp Tuyết cầm theo phả đồng